Tôi năm nay 27 tuổi, có một tình yêu nồng ấm 3 năm rồi cuối cùng tôi cũng quyết định kết hôn với anh. Tôi đã đợi cái ngày anh cầu hôn rất lâu rồi, tôi còn nhớ, buổi tối hôm đó khi anh cầu hôn, tôi vừa cảm động vừa vui mừng.
Tôi không thích kết hôn nhưng cũng là gái có tuổi rồi, con gái có thì, nếu còn không lấy chồng nữa thì tôi thành bà cô mất.
Bố mẹ tôi đi xem ngày kết hôn xong chỉ đưa ra một yêu cầu đó là phải có nhà riêng để hai vợ chồng có ngôi nhà che nắng che mưa, ngoài ra không cần tiền sính lễ, chỉ cần làm đúng thủ tục là được. Cả nhà chồng cũng gật đầu đồng ý.
Tôi từng đến nhà anh vài lần, cũng gặp và làm cơm cùng mẹ chồng. Mẹ anh là người rất chu đáo nhưng cũng rất nghiêm khắc. Dù sao tôi cũng được ăn học đầy đủ nên cách tôi cư xử cùng khiến bà hài lòng. Hơn nữa bà còn chia sẻ, tôi là cô gái tốt nhất anh ấy từng đưa về nhà, khiến tôi trong lòng cũng cảm thấy vui vui, dù sao tôi cũng có một vị trí nhất định trong lòng mẹ chồng tương lai.

Tôi cùng chồng đi xem nhà, chọn nhà, công cuộc này là cả một quá trình, so sánh giá cả tiện ích các căn hộ với nhau. Thời tiết nóng bức làm chúng tôi vừa mệt vừa oải, cuối cùng cũng tìm được một căn.
Khi chúng tôi chuẩn bị trả khoản tiền nhà đầu tiên, thì có một vấn đề xuất hiện, chồng tôi nói có chuyện muốn thương lượng với tôi: “Căn nhà này, em có thể không đứng tên được không?”
Tôi hỏi chồng tôi: “Ý anh là gì?”, chồng tôi nói: “Đây là ý của mẹ anh, không phải ý của cả gia đình anh, em đừng nghĩ nhiều. Thật ra thì tên anh hay tên em cũng là tài sản của chúng ta mà”.
Tôi cười nói: “Cũng không phải vấn đề gì lớn lắm, nhà là gia đình anh cho tiền mua thì phải đứng tên anh chứ“.
Chồng tôi nghe vậy liền nói, em không tức giận à, tôi nói có gì đâu mà phải giận. Vài ngày sau, mẹ chồng tương lai gọi tôi sang nhà ăn cơm, làm cả bàn thức ăn, lại còn thêm một chai rượu vang đỏ vừa ăn vừa nói chuyện, không khí gia đình rất vui vẻ.
Mẹ chồng khen tôi tính tình rất tốt, là một người phụ nữ biết suy nghĩ cho gia đình và đại cục.

Tôi cười nói: “Bác đừng khen cháu nhiều như vậy cháu ngại lắm. Bác đang nói đến việc đứng tên trên giấy tờ nhà phải không? Đây cũng không phải là việc gì to tát lắm, gia đình cháu biết cũng không nói gì đâu ạ, bác không cần lo lắng“.
Mẹ chồng cầm ly rượu cụng ly với tôi, nói đám cưới tất cả đều theo ý tôi hết, họ không can thiệp.
Tôi rất cảm động nói cảm ơn bác nhưng tôi cũng có một yêu cầu rằng dù sao căn nhà này sau này cũng là hai vợ chồng ở, tôi không có nhiều, chỉ có 80 triệu muốn đưa cho cha mẹ chồng, hy vọng giúp họ đỡ một khoản tiền.
Tôi thấy mẹ chồng cười xấu hổ.
Tôi lại nói tiếp gia đình tôi định sẽ tài trợ tiền mua nội thất vì nghĩ căn nhà này là của chung hai vợ chồng. Đã là vợ chồng rồi nên không thể để nhà trai gánh hết được. Mẹ chồng tôi sắc mặt có chút biến đổi nhưng vẫn khách sáo nói cứ theo tôi quyết định.
Sau đó mấy ngày, chồng tôi gọi điện cho tôi nói đến ký giấy tờ nhà, tôi ngạc nhiên nói: “Ký cái gì cơ?”.
“Mua nhà, chúng ta mua nhà, em phải ký thì đây mới là nhà của chúng ta chứ!”, chồng tôi nói.

Tôi cảm thấy kỳ lạ hỏi: “Giấy tờ nhà sao em lại phải ký tên?”.
Chồng tôi vui vẻ nói, mẹ anh nói chỉ là giấy tờ thôi, chúng ta là một gia đình, nhất định phải có tên của 2 chúng ta. Thực ra, do mẹ chồng tôi là người cẩn thận nên mới như vậy chứ mỗi chữ ký thì có quan trọng lắm, to tát gì đâu. Tôi cũng thầm cảm ơn mẹ chồng vì bà là người biết lắng nghe người khác và cho con dâu của mình được bày tỏ ý kiến chứ không giống như nhiều bà mẹ chồng khác.
Cuộc sống hiện tại chuyện mâu thuẫn giữa “mẹ chồng nàng dâu” tương đối phổ biến. Có được một người mẹ chồng biết lắng nghe và cảm thông cho con dâu mình không phải nhiều. Khi có cơ hội sống trong hoàn cảnh vậy, tôi nên biết trân quý.
Video: Chú chó đi vào cửa hàng gọi nhân viên, cử chỉ siêu thông minh khiến ai cũng trầm trồ
Ngọc Mẫn
Nguồn: ĐKN
Chưa có bình luận.