Thứ Tư, 23/08/2017 | 04:27

Từ nhỏ tôi đã được cha mẹ hết mực yêu thương. Cha ra ngoài làm việc kiếm tiền, mẹ ở nhà toàn tâm chăm sóc cho tôi, cuộc sống gia đình khi ấy nói chung rất đầm ấm. Nhưng đến khi tôi lên 6 tuổi thì mọi chuyện bất hạnh bắt đầu giáng xuống.

Lúc đó mẹ tôi coi thường cha vì không kiếm đủ tiền tiêu, chi phí sinh hoạt trong gia đình. Cuộc sống của chúng tôi thực ra cũng không quá khó khăn chỉ có điều mẹ là người luôn ước mơ cuộc sống giàu sang nên càng ngày càng không hài lòng với bố.

Mẹ tôi cảm thấy ngày ngày ở nhà nấu nướng dọn dẹp vệ sinh thế này thì vĩnh viễn không bao giờ được sống trong nhung gấm lụa là. Thế là vào một ngày cha đi công tác xa, sau khi dọn dẹp nhà cửa gọn gàng, mẹ đã xách đồ đi theo người đàn ông âm thầm theo đuổi mẹ lâu nay.

Nhìn mẹ ra khỏi cửa, tôi khóc ở phía sau. Dù đã gào khóc khản cổ nhưng mẹ chẳng ngoảnh lại nhìn dù chỉ một lần. Và thế là, lần đầu tiên tôi trải nghiệm cảm giác bị bỏ rơi.

Ngày cưới, mẹ đẻ cho 300 triệu tôi không nhận, mẹ kế đưa chiếc hộp sắt cũ tôi đã xúc động đến bật khóc

(Ảnh minh họa) 

Chừng hơn một năm sau, cha tôi đưa một người phụ nữ lạ hoắc về nhà.

Người phụ nữ này có vẻ hiền lành, mộc mạc lại luôn tươi cười. Cô ấy luôn bắt chuyện với tôi, hỏi han tôi chuyện học hành hàng ngày ra sao và cả những chuyện vụn vặt khác nữa. Nhưng trái tim tôi hoàn toàn không thể chấp nhận cô ấy.

Tôi nghĩ rằng người phụ nữ này theo cha tôi về đây ở thì khác nào mẹ tôi đi theo người đàn ông khác. Vậy nên tôi chỉ biết nghĩ xấu về cô. Mặc dù tôi chưa bao giờ có một câu chào, chưa bao giờ hết xị mặt, chưa bao giờ hết lườm cô ấy nhưng điều ngạc nhiên là ngày nào cô cũng chuẩn bị đồng phục và bữa sáng cho tôi. Hoàn cảnh gia đình lúc này tuy khó khăn nhưng cô ấy vẫn ốp cho tôi hai quả trứng mỗi ngày.

Ngày cưới, mẹ đẻ cho 300 triệu tôi không nhận, mẹ kế đưa chiếc hộp sắt cũ tôi đã xúc động đến bật khóc

(Ảnh minh họa) 

Nhất định là cô ấy đang quyến rũ và lấy lòng cha thôi, nghĩ thế nên tôi càng thấy hậm hực trong lòng. Tôi tránh nói chuyện với cô, đi học về là chui thẳng vào trong phòng, nhiều lúc cô hỏi han tôi cũng chỉ ậm ừ cho qua câu chuyện rồi lại kiếm cớ lẩn đi mất. Nhiều lúc tôi thấy ánh mắt cô đượm buồn, nhưng tôi cũng không nghĩ gì, nỗi đau khi mẹ bỏ nhà ra đi quá lớn, tôi không sao chấp nhận nổi cô ấy.

Cuối cùng một sự việc xảy ra khiến tôi phải thay đổi suy nghĩ…

Một hôm tôi bỏ học cùng lũ bạn lên núi chơi, các thầy cô trong trường đều không tìm thấy chúng tôi. Tôi biết nhà trường đã thông báo cho cha mẹ ở nhà và họ sẽ lo lắng cho tôi. Tôi tạm biệt các bạn để trở về, về đến nhà thì thấy cha tôi đã cầm sẵn cây gậy đứng ở cửa.

Tôi sợ hãi, người run lên bần bật nhưng giờ cũng không thể chạy đi đâu được nữa. Khi cha vung cây gậy lên định đánh vào người tôi thì người phụ nữ kia liền chạy đến ôm tôi. Cô đã bị một quả đòn đau của bố. Thấy vậy ông giật mình dừng lại, còn quát cả người phụ nữ kia nữa. Nhưng cô ấy không có sợ mà rất bình tĩnh nói chuyện đầu đuôi với ông ấy. Lúc sau, mọi chuyện lắng xuống… vậy là tôi thoát một trận đòn.

Ngày cưới, mẹ đẻ cho 300 triệu tôi không nhận, mẹ kế đưa chiếc hộp sắt cũ tôi đã xúc động đến bật khóc

(Ảnh minh họa) 

Tôi hí hửng cười thầm vì có người chịu đòn thay mình mà hoàn toàn không nghĩ đến người phụ nữ kia đã đau đớn như thế nào khi chịu cú đánh của cha. Mấy hôm sau tôi thấy cô ấy thoa dầu, thì ra trên lưng cô còn in hằn một vết bầm tím lớn. Lúc ấy tôi mới thấy có gì đó cay cay nơi sống mũi, thấy nghẹn ngào vì lâu nay cô luôn lo lắng và chăm sóc mình chu đáo vậy mà tôi thì…

Từ đó, tôi quyết định gọi người phụ nữ mà tôi bấy lâu ghét bỏ kia là “mẹ”! Lần đầu tiên tôi gọi cô là “Mẹ” cũng thấy khá “ngượng mồm”, từ lâu rồi tôi đã không còn cảm giác gọi mẹ ấy. Còn cô thì khác hẳn, cô hạnh phúc ra mặt, tôi thấy mắt cô ươn ướt như thể cô đang cố kìm nén những giọt nước mắt trào ra.

Tôi cũng chăm chỉ học hành hơn, không ham chơi như trước nữa. Tôi cũng nghĩ rằng mình sẽ học tập cho tốt sau này thành tài báo đáp cha và cả mẹ kế. Ai ngờ rằng, ông Trời không thuận lòng người, vài tháng sau cha tôi đột ngột qua đời.

Đây thực sự là một cú sốc quá lớn đối với tôi. Bị mẹ bỏ rơi khi chưa đến tuổi đi học, nay cha cũng bỏ tôi mà đi…

Tôi cứ đinh ninh rằng, sau khi cha mất mẹ kế cũng sẽ bỏ tôi mà đi luôn, bởi giữa chúng tôi không có máu mủ gì, đến mẹ ruột tôi còn nỡ bỏ tôi ra đi nữa là cô ấy… Vậy mà mẹ lại ở lại, còn quyết định sẽ nuôi tôi khôn lớn, được ăn học đầy đủ. Tôi thấy một sự chắc chắn như lời hứa trong ánh mắt mẹ, thế nên tôi nghĩ rằng sẽ báo đáp công ơn dưỡng dục này.

Ngày cưới, mẹ đẻ cho 300 triệu tôi không nhận, mẹ kế đưa chiếc hộp sắt cũ tôi đã xúc động đến bật khóc

(Ảnh minh họa) 

Tôi cố gắng chăm chỉ học hành và thi đỗ vào trường đại học danh tiếng rồi tốt nghiệp. Tôi cũng tìm được công việc ổn định và quen một cô bạn gái dịu dàng và thấu hiểu con người tôi. Sau đó chúng tôi đã nhanh chóng đi đến hôn nhân.

Cũng thời gian này, mẹ đẻ của tôi không hiểu bằng cách nào xin được số điện thoại của tôi. Bà liên lạc mời tôi đi uống nước. Sau bao nhiêu năm, nỗi đau và chán ghét cũng đã vơi đi rất nhiều, thêm nữa tôi cũng muốn biết bà ấy đã sống thế nào trong suốt 20 năm qua.

Thì ra sau khi bỏ nhà đi, mẹ tôi đã sang nước ngoài sống, bà nói bà nhớ tôi nhưng sợ tôi còn hận bà nên mãi không dám liên lạc. Nay một người họ hàng nói cho bà biết tôi sắp kết hôn, bà mới lấy hết dũng khí đến gặp tôi. Tôi giờ đã trưởng thành nên không oán thán như xưa, tôi chỉ cảm giác bà như một người quen cũ, dường như mối dây liên hệ về tình mẫu tử đã bị cắt đứt.

Ngày cưới, mẹ đẻ tôi cũng đến. Bà ấy vừa đến đã tranh micro để nói trên bục, bà nói trước mặt đông đủ mọi người rằng muốn tặng hai vợ chồng một số tiền rất lớn, 300 triệu đồng. Tôi không thấy cảm động về số tiền mà mẹ đẻ cho ấy. Lúc đó tôi lên xin lại micro và bước xuống dắt mẹ kế lên bục sân khấu.

Ban đầu mẹ kế không muốn lên, đến khi tôi và cô dâu nói khó, mẹ mới chịu đứng dậy từ từ đi lên. Mẹ còn lấy từ trong túi ra một cái hộp sắt đã cũ, đúng lúc tôi đang không biết bên trong là gì thì vợ tôi đã mở nó ra.

Thì ra đó là những tờ giấy khen của tôi mà mẹ đã nâng niu qua biết bao năm tháng. Nước mắt tôi chợt rơi lã chã khi thấy mẹ ôm chúng mãi rồi mới chịu đưa cho tôi. Đối với mẹ chúng khác gì bảo vật. Tôi thấy mình thật may mắn khi có được tình yêu thương của người mẹ như vậy.

Tôi ôm chầm lấy mẹ, nghẹn ngào nói tiếng cảm ơn. Bao năm qua mẹ vất vả một mình nuôi tôi khôn lớn, chưa một lời than vãn, chưa một lần to tiếng cho dù tôi làm sai điều gì đi nữa. Mc thấy vậy cũng xúc động rơi nước mắt, toàn hội trường vỗ tay nồng nhiệt.

Cuối cùng mẹ kế khóc và chỉ nói một câu: “Chỉ cần các con bình an khỏe mạnh là được rồi, mẹ không cần gì khác!”. Lời nói của mẹ khiến tôi càng cảm động, lúc này không có lời nào diễn tả nổi, tôi chỉ biết khóc to hơn nữa, cổ họng như nghẹn ứ lại.

Ngày cưới, mẹ đẻ cho 300 triệu tôi không nhận, mẹ kế đưa chiếc hộp sắt cũ tôi đã xúc động đến bật khóc

(Ảnh minh họa) 

Nhìn thấy mẹ ruột đứng bên cạnh lủi thủi, tôi cũng không cầm được lòng mình. Tôi biết mẹ tôi đã lỡ bỏ rơi, để lại tôi một mình thành đứa trẻ côi cút. Bà cũng là người có lỗi nhưng nghĩ lại nếu không có bà thì tôi cũng không có mặt trên đời. Bà cất bước ra đi cũng có lý do khó nói của bà, tôi cũng không trách bà nữa mà quyết định tha thứ cho bà.

Tôi vốn biết con người đến với nhau là do duyên nợ, không có duyên nợ, làm sao đời này có thể gặp nhau? Nghĩ đến đó tôi thấy nhẹ lòng. Cục đá trong tim suốt 20 năm qua giờ đã được đập vỡ tan. Tuổi thơ tôi thiệt thòi đủ thứ nhưng nghĩ hôm nay, tôi có hai người mẹ rồi có vợ xinh đẹp lại đảm đang. Hạnh phúc giờ đây còn chưa đủ hay sao?

Ngày cưới, mẹ đẻ cho 300 triệu tôi không nhận, mẹ kế đưa chiếc hộp sắt cũ tôi đã xúc động đến bật khóc

Được và mất trong cuộc đời sao đến thật nhanh chóng. Có những nỗi đau tưởng như không vượt qua nổi, qua thời gian cũng dần phai nhạt. Có niềm hạnh phúc tưởng như đưa bạn lên tận mây xanh, trải qua năm tháng cũng trở nên nhạt nhòa.

Con người có mất và được, hai điều ấy luôn song hành cùng nhau, nếu hiểu được điều đó chúng ta sẽ không phải quá đau khổ vì được mất trên thế gian. Luôn sống hòa ái, biết suy nghĩ cho người khác, biết cảm thông và tha thứ cho người khác, nhất định mọi người sẽ có hạnh phúc thực sự.

Video: Thương cho hoàn cảnh của 3 cha con người Khmerngf

Thiếu Kỳ

Nguồn: ĐKN

Chưa có bình luận.

Tin khác
Chúng tôi trên Facebook