Thanh sinh ra trong một gia đình nông thôn nghèo đói, cha mẹ đều theo nghiệp nhà nông.
Khi Thanh được 13 tuổi thì mẹ mất, bố Thanh nói muốn lên Hà Nội lập nghiệp, vì ở quê cảm thấy không có tương lai, sợ con cái sau này khổ. Thế là một ngày cuối đông, ba cha con cùng nhau dậy sớm, khăn gói lên Hà Nội khi trời còn tờ mờ sáng.
Ba bố con nó thuê một căn phòng trọ hẹp trong một khu ổ chuột. Diện tích phòng có khi còn chẳng bằng căn bếp ở quê nhưng vì không có nhiều tiền, anh buộc phải làm như vậy. Ban ngày, người bố đi làm, tới tối mịt mới về. Ở nhà hai anh em tự chăm sóc cho nhau. Thanh rất tháo vát, nhanh nhẹn lo việc nhà, cho em ăn đâu ra đấy. Thanh còn đòi bố cho nó đi nhặt rác với lũ trẻ cùng xóm để kiếm thêm chút tiền phụ giúp bố nhưng bố không cho vì sợ con cực khổ. Hơn nữa Thanh đi rồi, ai sẽ chăm sóc cho em Vân, con bé mới 5 tuổi.

Ba bố con nó thuê một căn phòng trọ hẹp trong một khu ổ chuột. (Ảnh minh họa)
Cách đó chừng 5 cây số là một cuộc sống hoàn toàn khác biệt, một thế giới phồn hoa, nhộn nhịp, khác hẳn với cái không khí ảm đạm, đầy mùi ẩm mốc nơi đây. Ông là một vị giám đốc vừa bước qua ngưỡng 60, điều kiện kinh tế đầy đủ nhưng lại sống cảnh cô đơn một mình.
Hai đứa con của ông, ai cũng sợ ông làm phiền đến cuộc sống riêng nên không muốn ông ở cùng, chỉ thỉnh thoảng đến thăm. Ông ngẫm mà thấy cay đắng quá, ông đã dành cả cuộc đời mình để chăm sóc cho hai đứa chúng nó, vợ mất cũng không đi bước nữa. Vậy mà khi về già, chưa đến mức chúng phải hầu hạ ông mà chúng đã muốn chối bỏ trách nhiệm rồi. Đúng là cha mẹ nuôi con bằng trời bằng bể, con nuôi cha mẹ, con tính tháng kể ngày…
Rồi số phận lại đưa đẩy thế nào…
Hôm ấy đã tối muộn mà vẫn không thấy bố về. Nghe bà bán nước thông báo bố nó bị tai nạn giao thông rớt xuống sông chưa tìm thấy xác, kẻ gây tai nạn đã bỏ trốn. Hai đứa trẻ ngơ ngác nhìn nhau rồi cùng gào lên, khóc nức nở. Không có tiền, hàng xóm xung quanh thương tình mỗi người đóng góp một ít gạo nuôi chúng qua ngày, chờ liên lạc với họ hàng lên đón.
Nhưng giờ về quê, hai anh em nó cũng chẳng thể sống nổi vì không còn họ hàng thân thích, cũng không có lộ phí mà về. Chúng nó đành ở lại lang bạt trên thành phố. Hai anh em gom quần áo cũ, miếng bìa các tông rồi tránh mưa, tránh gió dưới gầm cầu. Một thằng bé 13 tuổi và đứa em gái 5 tuổi biết làm gì để kiếm sống đây? Thanh đành dắt em đi xin ăn. Người thương thì cho, người cho là giả vờ thì đánh đuổi. Thỉnh thoảng mấy người hàng xóm cũ cũng qua thăm đem cho nó ít đồ ăn và quần áo.

Người thương thì cho, người cho là giả vờ thì đánh đuổi. (Ảnh minh họa)
Chúng nó cứ lang bạt như thế cũng được hơn nửa năm rồi. Rồi một hôm, em Vân trúng gió, ho sù sụ suốt ngày, có lúc thì người rét run lên. Hôm nay đã là ngày thứ 6 mà em vẫn không đỡ, Thanh rất sợ em sẽ giống như bố, bỏ nó mà đi. Thanh ôm lấy Vân mà khóc. Để em ở “nhà”, Thanh quyết xin đủ tiền mua thuốc cho em gái.
Trời đưa đường thế nào, nó lại gặp người doanh nhân bất hạnh kia. Thấy ông bị ngã, nó chạy lại đỡ dậy, còn lấy áo lau giày cho ông:
– Ông có đau không ạ?
– Ông không đau, cháu làm gì ở đây thế này? – Ông mỉm cười hiền từ nhìn nó.
– Cháu… Cháu đi xin ăn ông ạ! – Nó ngập ngừng, cúi gằm mặt xuống.
Bất giác, ông rút ra trong ví tờ 10 ngàn cho cậu bé. Vì trong ví ông lúc này toàn tiền mệnh giá lớn mà thôi. Hơn nữa, ông vẫn chưa tin lắm rằng nó nói thật. Thế rồi…
Ông quay ra quay vào, vô ý thế nào chiếc ví rơi ra. Ông đang định quay lại nhặt thì nó nhanh tay hơn nhét ngay ví của ông vào túi, chạy thẳng về nhà.
Chẳng hiểu sao ông chỉ nhìn, không la có cướp, có trộm, chỉ im lặng đuổi theo. Thanh chạy chậm, rất chậm, phần vì đói, vì mệt mỏi do dính mưa, có khi ngừng lại thở dốc. Hình như thằng bé không biết ông đuổi theo, nên vẫn cứ cắm đầu chạy.
Còn ông, nhìn bộ dạng thảm thương, ánh mắt hiền lành, trong veo của nó, cả lúc nó đỡ ông ngã và cúi đầu nói nó là ăn xin, ông không nghĩ nó là người xấu. Rồi mắt ông tối sầm lại, mờ đi. Ở Hà Nội phồn hoa vậy vẫn có 1 góc tối chật chội, mùi ẩm mốc, hôi hám sộc thẳng vào mũi, nơi 2 đứa trẻ bé nhỏ sống lay lất qua ngày. Nó đỡ một bé gái dậy:

Anh có tiền rồi, anh sẽ mua thuốc cho em. Cố gắng lên, đừng bỏ anh! (Ảnh minh họa)
– Anh có tiền rồi, anh sẽ mua thuốc cho em. Cố gắng lên, đừng bỏ anh!
Mắt ông nhòe đi, chưa kịp lên tiếng thì Thanh phát hiện ra ông. Nhìn ông, nó co rúm người lại, ôm chặt lấy em gái:
– Xin ông đừng bắt cháu đi, cháu… cháu chỉ muốn em cháu sống thôi…
Ông bước lại gần, mặt nó tái mét. Nó giơ chiếc ví của ông lên, run rẩy. Ông nhìn nó, mỉm cười:
– Ông không tới bắt cháu. Ông tới để giúp cháu. Về nhà với ông nhé! Ông sẽ chăm sóc cho hai đứa, được không?
Nó ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mọi người cũng kéo đến, chứng kiến cảnh đầy tình người này, ai cũng rơi nước mắt. Nó hiểu, nó đã hiểu, ông chính là quý nhân bố và mẹ đã mất đưa đến để giúp nó. Nó cúi gập người, cảm ơn ông. Ông ôm hai anh em nó vào lòng, từ nay, hai đứa sẽ là cháu ruột của ông.
Video Mẹ Nuôi
Sưu tầm
Nguồn: ĐKN
Chưa có bình luận.